Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Giữa lúc cả nước đang sục sôi với các đại án tham nhũng, thì Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bỗng năng nổ xuất hiện như vì sao sáng trên các phương tiện truyền thông. Ông liên tục ra những chỉ đạo trên mọi lĩnh vực, bất kể có thuộc chức trách, nhiệm vụ của ông hay không, từ tham nhũng, giao thông, y tế, giáo dục… đặc biệt lần nào ông cũng hô hào rất to: sẽ tuyên chiến với tham nhũng, cần phải quyết liệt, cần kiểm tra, xử lý nghiêm minh cán bộ bao che cho buôn lậu, sản xuất hàng giả...

Với khẩu khí bừng bừng, tưởng đâu ông sẽ lăn xả ngay vào trận chiến với “giặc nội xâm”, té ra chỉ là ngôn ngữ kiểu chèo đò qua sông rồi bỏ lái. Hiệu quả từ khẩu hiệu chống tham nhũng của ông Phúc đâu chưa thấy, chỉ thấy... từ khi ông làm Phó Thủ tướng đến nay đã bảo hộ vững chắc cho cả dòng họ tranh giành được vô số các mảnh đất vàng, những hợp đồng và cơ hội làm ăn béo bở, từ đó gây dựng nên đế chế gia đình, với khối tài sản trị giá hàng tỷ USD.

Đại gia đình của Phó Thủ tướng "chống tham nhũng" 

Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ngoài căn nhà nho nhỏ ở số 58 Nguyễn Thị Minh Khai, Đà Nẵng được ông trưng ra làm bình phong cho thiên hạ thấy mình thanh cao, còn vô số các biệt thự khác như: căn Villa số E9 rộng 373m2 tại khu du lịch Ocean Villas; biệt thự Vincom Village 04/29 Hoa Sữa, Hà Nội; căn hộ 59 Ngô Tất Tố, Q.Bình Thạnh, TP.HCM); căn hộ T1-0507 Ruby, Saigon Pearl... thì ông đều cho người nhà đứng tên; Nhà thờ họ ở số 49 Phan Kế Bính - Đà Nẵng được xây dựng hoàn toàn bằng các loại gỗ quý, điêu khắc, trạm trổ tinh vi, lại được trùng tu thường xuyên để đảm bảo cho sự tiến thân trong sự nghiệp của ông; hàng loạt các tài khoản chìm trong ngân hàng, tập đoàn... đều được ông Nguyễn Xuân Phúc ém nhẹm bằng nhiều hình thức.

Sau thời gian dài đâm chém trên cái ghế Viện trưởng VKSND TP. Đà Nẵng, ông anh ruột Nguyễn Quốc Dũng lại được cậu em (Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) chống lưng để vơ vét trong lĩnh vực xây dựng. Công ty TNHH Nguyễn Quốc Dũng (198 Trần Phú, Q. Hải Châu, Tp. Đà Nẵng) chính là nơi để vợ chồng ông Dũng vươn vòi bạch tuộc hút các dự án màu mỡ tại mảnh đất miền Trung này.

Nhưng dù sao, con cái vẫn được tin tưởng hơn là anh em, vợ chồng cô con gái rượu Nguyễn Thị Xuân Trang (sinh năm 1986) và chàng rể Vũ Chí Hùng (sinh năm 1979) mới chính là là những kẻ được Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chọn mặt gửi vàng…
Vợ chồng Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trần Thị Nguyệt Thu và Vũ Chí Hùng, Nguyễn Thị Xuân Trang - những tay hòm chìa khóa của ông trong một chuyến tạ lễ
Vũ Chí Hùng thuộc diện gia đình chính sách, được hưởng ưu đãi của chế độ nên được Nhà nước cho đi du học nước ngoài tại Mỹ (1997-2003), Anh (2003-2007). Khi về nước, Hùng lận đận làm nhân viên quèn tại công ty CP Chứng khoán VNDirect. Vận mệnh đổi thay, khi năm 2008, Hùng chinh phục được Nguyễn Thị Xuân Trang, ái nữ của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và được kết nạp vào Đảng. Từ đây cuộc đời của Hùng bước sang trang mới, dưới sự phân công và bảo trợ của bố vợ, Hùng được cắm ngay vào mảnh đất màu mỡ của Tổng Công ty CP Dịch vụ Kỹ thuật Dầu khí Việt Nam (PTSC) với chức danh Phó phòng Quản lý vốn và Đầu tư tài chính – Ban Tài chính. Sự nghiệp lên như diều gặp gió, tỷ lệ thuận với khối tài sản khổng lồ mà Vũ Chí Hùng đem về Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc...
Gia đình Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và nhiều đại gia góp mặt trong đám cưới Vũ Chí Hùng – Nguyễn Thị Xuân Trang ngày 24/9/2009
Thực hiện định hướng của bố vợ và sự bảo trợ của các đại gia được Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ định, từ khi về nước đến nay, Vũ Chí Hùng đã thay mặt Phó Thủ tướng thực hiện hàng loạt các phi vụ thâu tóm, đầu cơ tài chính:

  • Từ năm 2007 đến nay, với vai trò nắm tài chính của PTSC, Vũ Chí Hùng đã “lách” được 46,69 tỷ đồng từ công ty Cổ phần Phú Thạnh Mỹ. Trong đó, Hùng gửi gắm ông Trần Công Tấn (em vợ Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) đứng tên 36,69 tỷ đồng và tặng riêng cho bố ruột là ông Vũ Chí Kiên số tiền 10 tỷ đồng.
  • Năm 2010, trên quê nhà Quảng Nam của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, chàng rể Vũ Chí Hùng thâu tóm được dự án “Khu phố chợ Điện Nam Trung” (Khu đô thị Điện Nam - Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam) trên danh nghĩa hợp tác với đối tác “ma” mang tên công ty TNHH MTV Đầu tư và Xây dựng Nguyên Thịnh Phát (do ông Trần Công Tuấn, cũng là em vợ Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đứng tên) với tổng số vốn 79,65 tỷ đồng.
  • Năm 2013, Vũ Chí Hùng cùng tay trong Nguyễn Văn Hoan (PTSC) mở Công Ty TNHH Thương mại - Tư vấn Đầu tư H&H, cho Vũ Ái Hương (em ruột Hùng) đứng tên, ngay sau đó thâu tóm 30% cổ phần công ty cổ phần Đầu tư Xây dựng Thái Hưng và thực hiện hàng loạt dự án “ma” nhằm rút tiền từ PTSC.
  • Từ năm 2013 đến nay, vợ chồng Vũ Chí Hùng, Nguyễn Xuân Trang tiếp tục mở hàng loạt các công ty nhằm hứng dự án và đầu cơ: Công ty CP Khoáng sản Bắc Trung Nam, Công ty TNHH phân phối SNB, Nhà hàng Sen Đông Dương (TPHCM),…
Tháng 3/2014, Vũ Chí Hùng tiếp tục được Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gửi gắm vào Bộ Tài chính với chức danh Phó Vụ trưởng, Vụ Quản lý Thuế doanh nghiệp lớn thuộc Tổng cục Thuế - một nơi mà ai cũng biết là cực kỳ béo bở khi có đủ cả quyền lẫn tiền. Sau 8 năm lập thân vào nhà Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Vũ Chí Hùng đang sở hữu giúp bố vợ những khối bất động sản:

  1. 1.600m2 đất tại TPHCM (600m2 tại Q2 và 1.000m2 tại Q9).
  2. Biệt thự Vincom Village 04-29 Hoa Sữa, rộng 340m2 tại Long Biên, Hà Nội (theo giấy tờ là do ông Nguyễn Xuân Phúc tặng).
  3. Nhà mặt tiền tại số 29A Đồng Khởi, Q. 1, TPHCM.
  4. Căn hộ rộng 260m2 tại Chung cư 59 Ngô Tất Tố, Q. Bình Thạnh, TP.HCM (cũng do ông Phúc tặng - theo giấy tờ) .
  5. Căn hộ 1A12-5, khu phố Garden Court, Phú Mỹ Hưng, TPHCM.
  6. Căn hộ T1-0507, chung cư Ruby, Saigon Pearl, TPHCM (do ông em vợ Phó Thủ tướng là ông Trần Công Tấn đứng tên giúp).
  7. Căn hộ số W511, Khu căn hộ Golden West Lake số 162A Hoàng Hoa Thám, Q. Ba Đình, Hà Nội, rộng 218m2.
  8. Căn hộ rộng 180m2 tại Chung cư tại Hoàng Đạo Thúy, Hà Nội.
  9. Căn hộ rộng 127m2 tại Parkson Hùng Vương, 126 Hùng Vương, Q. 5, TP.HCM.
Nhà mặt tiền tại khu đất “kim cương” 29A Đồng Khởi, Q. 1, TP.HCM, nghe đâu Lý Nhã Kỳ cũng nhờ Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mà có được 1 căn để mở shop trang sức trên cùng con đường này
Chỉ tính riêng căn Biệt thự Vincom Village và Căn hộ tại Chung cư 59 Ngô Tất Tố mà Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc gửi gắm chàng rể đã có trị giá trên giấy là 40 tỷ đồng. Số tiền lớn khổng lồ đó ở đâu ra với sự liêm khiết mà ông Phó Thủ tướng thường rêu rao?
Ngôi Biệt thự Hoa Sữa 04-29 nguy nga tại Vincom Village, Long Biên, Hà Nội, giá 26 tỷ, do ông Nguyễn Xuân Phúc gửi gắm cho vợ chồng con gái
Bên trong căn hộ siêu sang tại Khu Golden West Lake số 162A Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội
Mời độc giả tận mục sở thị bản scan tờ kê khai tài sản, thu nhập của Vũ Chí Hùng vào cuối năm 2013:


Bản kê khai tài sản của Vũ Chí Hùng ký ngày 12/12/2013: Ngoài bất động sản và những khoản qua mặt bố vợ để ký gửi người nhà làm vốn phòng thân, Vũ Chí Hùng còn sở hữu công khai 34.5 tỷ đồng tiền mặt, 9 tỷ cổ phiếu và nhiều tài sản giá trị khác
Chỉ nói riêng về cổ phiếu, theo bản khai Vũ Chí Hùng chỉ khai có 9 tỷ, chắc là anh ta quên mất tài khoản số 045C105986 tại công ty cổ phần chứng khoán Dầu khí trị giá 20,89 tỷ đồng và 22,6 tỷ đồng (321.800 cổ phiếu) tại công ty cổ phần Nước Khoáng ĐaKai, chưa kể 3 căn hộ siêu sang Hùng cũng quên khai báo cũng như khoản tiền 28,67 tỷ đang nằm ở Ocean Bank…

Thật quá sức tưởng tượng, từ 2 bàn tay trắng khi về nước, chỉ sau 8 năm làm rể của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Vũ Chí Hùng đã vơ vét được khối tài sản có giá trị chí ít là 500 tỷ đồng, mà đấy mới chỉ là chàng rể, chưa kể các quan hệ mật thiết khác của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Chẳng trách thiên hạ bàn tán xôn xao là ngài Phó Thủ tướng chịu chi, sẵn sàng bỏ tiền tỷ để chạy phiếu tín nhiệm.

Tài sản (tính theo bất động sản) của ông Trần Văn Truyền xem ra vẫn còn khiêm tốn lắm lắm so với khối bất động sản nhiều nghìn tỷ của Phó Thủ tướng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng Nguyễn Xuân Phúc

Đến giờ này, ai cũng đã biết Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và gia đình đang trực tiếp sở hữu khối tài sản hàng nghìn tỷ đồng tại Việt Nam, chưa tính những tài sản bằng cổ phiếu, kim cương và những bất động sản ở Mỹ, Singapore mà gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhờ “anh chị em kết nghĩa” đứng tên hộ, điển hình là 2 căn biệt thự tại thành phố Anaheim (quận Cam, tiểu bang California, thành phố nổi tiếng với công viên giải trí Theme Park) mà chúng tôi đang thông tin đến bạn đọc. Qua đó, nhiều câu hỏi được đặt ra: Ông Phúc sở hữu những tài sản gì tại Mỹ và từ bao giờ? Ai quản lý giúp ông những khối tài sản này? Và quan trọng nhất, mục đích của ông khi chuẩn bị sẵn các cơ ngơi tại Mỹ?


Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng bầu đoàn thê tử trong chuyến công cán bằng tiền nhà nước đến xứ sở tự do kết hợp thăm hai căn biệt thự của gia đình
Việc chuẩn bị cơ ngơi tại Mỹ của ông Nguyễn Xuân Phúc được bắt đầu từ năm 2005, khi ông còn đương chức Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam kiêm Ủy viên Ban Kinh tế Ngân sách Quốc hội Khóa 12 và đang chạy về Trung ương với chức Phó Tổng Thanh tra Chính phủ. Nhiệm vụ đứng tên này được giao cho gia đình người em kết nghĩa, đại gia Đặng Văn Thành (Sacombank) mà trực tiếp cô công chúa mía đường Đặng Huỳnh Ức My, ái nữ của Đặng Văn Thành, người được Nguyễn Xuân Hiếu (quý tử nhà Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) gọi thân mật là “chị ba”.
Vợ chồng Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vợ chồng Đặng Văn Thành cùng công chúa mía đường Đặng Huỳnh Ức My tại tiệc hấp hôn đình đám của vợ chồng Đặng Văn Thành
Căn biệt thự thứ nhất tại Mỹ của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã được mua ngày 3/6/2005 với giá 790 nghìn USD (khoảng 17 tỷ đồng, giá 2014 đã trên 1 triệu đô la Mỹ), tọa lạc tại số 636 South Halliday street, Anaheim, CA 92804.
Căn biệt thự tại số 636 South Halliday Street, Anaheim, CA 92804 được Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mua từ năm 2005
Đối diện căn biệt thự của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Mỹ là công viên, thảm cỏ xanh mướt
Căn biệt thự thứ hai tại Mỹ được ông Nguyễn Xuân Phúc mua ngay trước thềm Đại hội Đảng 11 nằm cùng thành phố Anaheim, tọa lạc tại số 7556 East Calle Durango Street, Anaheim, CA 92808 cũng do nhà Đặng Văn Thành đứng tên ký hợp đồng ngày 18/10/2010 với giá 575 nghìn USD (khoảng 12,3 tỷ đồng).
Căn biệt thự thứ 2 của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại số 7556 East Calle Durango Street, Anaheim, CA 92808
Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chuẩn bị cả hồ bơi gia đình phía sau căn biệt thự sang trọng này
Thực ra, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tính toán việc xây dựng căn cứ tại Mỹ từ hàng chục năm trước khi đưa quý tử Nguyễn Xuân Hiếu vào TPHCM học trường Quốc tế (2005) đến khi đi du học Mỹ (2009). Từ đó đến nay, cậu quý tử Nguyễn Xuân Hiếu được bố nuôi Đặng Văn Thành bảo bọc từ A-Z, thậm chí tại Tập đoàn Thành Thành Công thành lập ra một tổ công tác do Ức My trực tiếp điều hành phụ trách cung phụng cho “cu Bin” (tên thân mật của Nguyễn Xuân Hiếu), thời gian ở Mỹ của Hiếu chủ yếu là chơi game, tiệc tùng và tán gái, ngay cả bài tập ở trường cũng được tổ công tác làm giúp.
Bằng lái xe tại Mỹ của Nguyễn Xuân Hiếu, quý tử của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ghi rõ địa chỉ căn biệt thự 636 South Halliday street, Anaheim, CA 92804
Thời gian du học tại Mỹ của quý tử Nguyễn Xuân Hiếu chủ yếu là chơi game, tiệc tùng và tán gái cùng các quý tử nhà đại gia Đặng Văn Thành
Vậy là đã rõ, ngay trước Đại hội Đảng 11, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chuẩn bị sẵn sàng cuộc sống cho mình và gia đình tại Mỹ dưới sự giúp đỡ của Đặng Văn Thành. Câu hỏi cuối cùng dành cho Ban Nội chính TW, Ủy ban Kiểm tra TW là: Mục đích của ông Phó Thủ tướng khi mua 2 căn biệt thự tại Mỹ?, và một câu hỏi ngỏ, tại sao Đặng Văn Thành, Đặng Hồng Anh thoát khỏi vụ bê bối tại Sacombank, Sacomreal? Ngoài ra, không biết lương ông Phó Thủ tướng thường xuyên hô hào quyết liệt chống tham nhũng có đủ trả cho tiền thuế hàng năm tại Mỹ cho các căn biệt thự trên không?

Trong khi nước ta còn nghèo, biết bao gia đình thương binh, liệt sĩ, bà mẹ Việt Nam anh hùng và gia đình có công với cách mạng đang không có một căn nhà ra hồn để ở… thì người làm quan như ông Phúc lại ra sức chống lưng cho người nhà bòn rút của cải đất nước để làm giàu cho gia tộc. Hóa ra, bấy lâu dân ta và các đồng chí của ông bị lừa, bởi hành động của ông trái ngược hẳn với những gì ông đang hô hào đầy khí thế trong các hội nghị chống tham nhũng, trên truyền thông báo chí cả nước, trong các cuộc vận động tại các địa phương.

Vậy mà, khi được hỏi về nguyên nhân dẫn đến tham nhũng, ông Phúc không ngần ngại chọn phương án đổ lỗi do người dân, cho doanh nghiệp. Vì theo như cách ông nói thì chính người dân, và doanh nghiệp đang làm hư cán bộ. Khẩn thiết đề nghị Ban Nội chính TW, Ủy ban Kiểm tra TW nhanh chóng vào cuộc kiểm tra kỹ càng để có câu trả lời với Nhân dân, không thể để câu hỏi “Sao chỉ có mình tôi?” của ông Trần Văn Truyền mãi không có lời giải đáp!

Nguồn: Internet

Tin SỐC : Ông Nguyễn Bá Thanh đã bị đầu độc!  

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Càng gần đến cuối nhiệm kỳ dư luận đang đón những trận giông bão khó có thể lường trước, tiềm ẩn những toan tính âm thầm trong nội bộ đảng và chính phủ. Dư luận càng đồn đoán nhiều hơn về một vị tổng thống trong tương lai không xa của đất nước Việt nam hậu cộng sản.

Đó là ông Nguyễn Tấn Dũng.

Chưa bao giờ kể từ năm 1975 cho đến nay, vai trò của thủ tướng lại trở nên đáng giá và hướng đến hình ảnh độc tôn như giờ đây. Được tích lũy qua hai nhiệm kỳ thủ tướng, gần như toàn bộ khối nhân sự của những bộ ngành quan trọng nhất đang thuộc về những chủ kiến sắp xếp và điều hành của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Từ tháng 8/2011, khi chính phủ mới được thành lập và nhận được sự đồng thuận hầu như không một chút khó khăn từ Quốc hội, người ta đã có thể nhận ra những gương mặt thân cận nhất với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng như Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, Vương Đình Huệ – Bộ trưởng Bộ Tài chính, Bùi Quang Vinh – Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Đinh La Thăng – Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải… Chưa kể đến một số hội đồng và ủy ban đóng vai trò tư vấn cho Chính phủ cũng bao gồm những người được cho là thuộc phe cánh của ông Nguyễn Tấn Dũng. Mối tương quan trong đảng giờ đây đã trở nên lệch hẳn về đầu cân chính quyền.

Ở đầu cân bên kia, ông Trương Tấn Sang có nhiều cố gắng để tự PR bản thân, nhưng trong vai trò Chủ tịch nước – một vị trí mà trước và sau đều thật khó biểu hiện quyền lực, và thực tế là hầu như không có một quyền lực thực chất nào, đã trở nên mờ nhạt, đặc biệt sau vụ nữ đại biểu Đặng Thị Hoàng Yến, cùng quê Long An và có nhiều duyên nợ với ông Sang, bị Quốc hội bãi nhiệm.

Trên con đường hành sự của mình, thực ra ông Trương Tấn Sang đã có nhiều cơ hội để tiến thân và trở nên một nhân tố nào đó mang tầm đối trọng với ông Nguyễn Tấn Dũng. Thế nhưng với sự yếu kém cố hữu về công tác nhân sự và quan điểm dùng người rất thiếu nhất quán đã không thể được cải thiện từ khi ông Sang còn là Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố và Bí thư Thành ủy TP.HCM, chính ông đã đánh mất những cơ hội đáng quý của mình.

Tại đất Bắc Hà, nơi hội tụ quá nhiều nhân sĩ và kịch sĩ, có thể nói chỉ riêng việc ông Trương Tấn Sang tồn tại được trong suốt nhiều năm trời mà không bị tuột dốc về mặt chính trị cũng đã là một niềm an ủi lớn đối với ông. Chỉ có điều, để đạt được vẻ bền vững ấy, bản thân ông đã phải trả giá khá nhiều. Không còn tỏa sáng với hình ảnh một vị lãnh đạo năng nổ và nhiều ý kiến sáng tạo, ông đã dần lui vào hậu trường với nhiều uẩn ức không thể biểu hiện bằng lời nói và càng không thể bộc lộ qua hành vi. Một số người thân quen với ông ở TP.HCM đã phải ngạc nhiên khi bình luận khuôn mặt ông như được làm bằng sáp, với nét chân tình đã chỉ bằng phân nửa người tiền nhiệm của ông – nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Một hình ảnh độc tôn

Ngược lại với ông Trương Tấn Sang, ông Nguyễn Tấn Dũng – với quầng mắt hùm hụp thâm sâu qua ngày tháng, lại được xem là một nhân tố nổi bật trong việc dùng người và đối nhân xử thế.

Với các danh sĩ trong lịch sử, việc dùng người thường có hai chiều hướng trái ngược: hoặc biết sử dụng người giỏi hơn mình và qua đó chứng tỏ mình là người giỏi, hoặc dùng người kém hơn mình và phải biết nghe lời. Có lẽ Nguyễn Tấn Dũng thuộc về cả hai trường hợp, cũng bởi trong con mắt tuyệt đại đa số nhân dân và giới quan chức, đây là một vị thủ tướng có đầy đủ sự sáng dạ và quyết đoán. Thậm chí trong nhiều trường hợp và nhiều chủ đề khẩn cấp, ông Nguyễn Tấn Dũng đã tỏ ra bản lĩnh một cách lạ lùng.

Tất cả những gì mà Nguyễn Tấn Dũng có được đến giờ này lại thuộc về công lao của tự thân ông. Đó là một quá trình đấu tranh và vươn lên không mệt mỏi, để cuối cùng phần lớn bộ máy nhân sự chính quyền các cấp, từ trung ương đến các địa phương, đều được đánh giá là vây cánh cho ông.

Những gương mặt trái ngược cảm xúc
Lợi thế lớn nhất của Dũng là cương vị Thủ tướng – vị trí có thể ban phát rất nhiều bổng và lộc cho những địa chỉ cần được ban phát. Từ nhiều năm qua, trong con mắt của lớp quan lại thăng quan tiến chức nhờ luồn lọt và ân sủng của bề trên, Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành một ông vua không ngai. Mà thực tế với quyền lực tối hậu và vẫn có chiều hướng được tập quyền hóa của mình, Dũng cũng chẳng cần đến ngai, nếu tình thế không bắt buộc phải như thế.

Vị thế của Nguyễn Tấn Dũng càng được củng cố không chỉ trong đối nội mà còn trên trường đối ngoại. Trong tầm quan sát của chính giới quốc tế và ở cả những quốc gia đang phát triển, một con người quá nhu mì, luôn tìm cách tỏ ra ôn hòa như Trọng đã chẳng thể hiện được vị thế lớn lao nào. Nói cách khác, ông Trọng có vẻ chưa xứng đáng đại diện cho tầm cỡ quốc gia để đứng cùng hàng hoặc ngang hàng với các nguyên thủ quốc gia khác. Cũng nói cách khác, đặc tính chính trị thời nay không cần đến những chính trị gia quá khuôn sáo hoặc giáo điều, cho dù đó có là người vô hại nhất đi chăng nữa.

Con đường bằng phẳng nhất, diễn biến một cách hòa bình nhất vào những năm tới chỉ có thể là một cuộc chuyển giao quyền lực êm ái, một cuộc cách mạng nhung mà không phải đổ máu. Những gì mà Bắc Kinh đang buộc phải tính toán thì Hà Nội cũng không nằm ngoài kịch bản đó.

Trước làn sóng công phẫn của người dân ngày càng lan rộng và có thể đạt đến một điểm kích nổ vào bất kỳ thời điểm nào, một chính phủ muốn duy trì vị thế của mình, và trên hết là vị thế bảo đảm cho các tập đoàn, có điều kiện để tiếp tục đè gánh nặng tham nhũng và thủ lợi lên đôi vai gày guộc của người dân đóng thuế và các thành phần doanh nghiệp khác, chỉ là tấm bình phong dân chủ cần phải được dựng lên càng khéo léo càng tốt.

Vào tháng 11/2011, lần đầu tiên Nguyễn Tấn Dũng đã khiến cho giới phân tích trong và ngoài nước ngạc nhiên bằng hành động tuyên bố về chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước Quốc hội, đồng thời trở thành quan chức cao cấp đầu tiên trong đảng đề xuất đất nước cần có một bộ luật biểu tình.

Với những người ngây thơ, thái độ thay đổi bất ngờ của Nguyễn Tấn Dũng là có thể chấp nhận được trong hoàn cảnh bộ mặt quốc gia cần có sự cải thiện ít nhất về phấn sáp. Nhưng những người có kinh nghiệm trong giới phân tích chính trị và cả báo chí lại đã tỏ ra đặc biệt thận trọng.

Không chính khách nào cho không ai cái gì, cũng như không hành động nào của chính khách lại không xuất phát từ một động cơ cụ thể.

Với vai trò độc tôn trong hệ thống chính quyền và gần như độc tôn trong cả hệ thống đảng, những gì mà Nguyễn Tấn Dũng cần làm giờ đây và trong tương lai là gìn giữ được quyền lực. Về việc này, những người như Nguyễn Tấn Dũng chắc chắn đã suy ngẫm một cách hết sức nghiêm túc, vì khác với các nước phương Tây, Việt Nam lại quá gần Trung Quốc, luôn kế thừa quốc gia khổng lồ này không chỉ vô số thủ đoạn chính trị mà cả những hậu quả chính trị không thể lường trước.

Sẽ là “Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng”?

Ngã rẽ duy nhất trong cơ chế chuyển giao quyền lực không đổ máu và ít hao tiền tốn của chỉ còn là động thái thỏa hiệp với nhân dân – một thứ nhân dân giả hiệu nào đó do giới quan chức nặn ra, hoặc cùng lắm thì mới phải thảo luận về dân chủ với những người đối lập với chính quyền – nhưng lại được đại đa số xem là nhân dân đích thực.

Cũng bởi thế, không khó để đoán ra cái đích mà Nguyễn Tấn Dũng đang nhắm tới trong tương lai không xa là một cuộc chuyển giao quyền lực, hay nói cách khác là sự thay đổi vị trí quyền lực, từ vai trò thủ tướng sang vai trò của một người đứng đầu quốc gia trong điều kiện hiến pháp được cách mạng hóa. Để có được kết quả ấy, một cá nhân có thể sẵn sàng hy sinh cả điều 4 Hiến pháp và sẵn sàng chối bỏ tư tưởng cộng sản – điều mà từ lâu họ đã không còn thuộc về nó, nhưng lại vẫn cần nó vào bất cứ hoàn cảnh nào cần phải bảo vệ quyền lực của mình. Cũng có nghĩa là một cá nhân hoặc một nhóm cá nhân sẽ sẵn lòng chấp nhận cơ chế chính trị nhiều hơn một đảng hoặc nhiều đảng nhưng có vẻ ổn định và đỡ tốn xương máu, thay cho lối mòn độc đảng quá rủi ro và chỉ chực chờ bùng nổ như hiện nay.

Vấn đề còn lại chỉ là cuộc đấu tranh giữa các phe phái xem ai có thể trở thành thủ lĩnh dân tộc trong tương lai, bất kể người dân có muốn bầu cho họ hay không. Không phải các thành viên của Bộ Chính trị đảng không tơ tưởng về vấn đề nhạy cảm của thủ tướng. Thậm chí từ nhiều năm trước đây, một phương án chuẩn bị cho Đảng Cộng sản tiến hành tranh cử trong điều kiện đa đảng đã được chấp bút. Chỉ có điều, như một thông lệ bất thành văn, trước khi Bắc Kinh lên tiếng chính thức về một chủ đề cực kỳ quan trọng nào đó, không một ai trong giới lãnh đạo Việt Nam dám thở mạnh.

Những ngày gần đây, lần đầu tiên có dấu hiệu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng bắt đầu tìm cách nổi lên như một quyền lực mới, tuy còn rất mỏng manh. Cùng với Trương Tấn Sang, đó sẽ là những thách thức đầy ngán ngại đối với Nguyễn Tấn Dũng trên con đường vươn tới cơ chế cộng hòa đại nghị và chức vị tổng thống Việt Nam của ông.

Ít nhất, đó cũng là một giấc mơ riêng của những quan chức như Nguyễn Tấn Dũng mà người khác không có quyền xâm phạm. Chỉ là không có bất kỳ sắc màu nhân dân nào trong giấc mơ đó mà thôi.

Từ nay trở đi, câu chuyện mà chúng ta đang kể sẽ còn tiếp diễn với những chi tiết phong phú và không kém quyến rũ, khiến những người đau đáu về hiện tồn và tương lai Việt Nam không thể bỏ qua. Cũng trong câu chuyện này, tâm điểm Nguyễn Tấn Dũng vẫn sẽ là một nhân tố mà chúng ta luôn cần quan tâm và cần luận bàn vào những thời khắc gay cấn nhất trên chính trường Việt Nam.

Nguồn: Internet

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Ông Nguyễn Xuân Phúc dưới sự nâng đỡ của Thân Đức Nam, móc nối với Đặng Văn Thành – nguyên giám đốc Sacombank, ngầm tạo cho mình 1 thế lực. Mặc dù Nguyễn Xuân Phúc là người ít được biết đến trong các đại biểu CS bây giờ, nhưng người ta ai cũng biết rõ cuộc đối đầu căng thẳng để làm trùm xứ Đà Nẵng giữa ông và Nguyễn Bá Thanh.

Nguyễn Xuân Phúc chỉ là anh quan hàng tỉnh lẻ tài năng thấp kém ngoi lên đến Uỷ viên Bộ chính trị, Phó Thủ tướng
Mục tiêu của ông Phúc là âm thầm chờ những ông khác đâm đầu tự xử nhau, còn mình ung dung ngồi hưởng lợi. Luôn miệng tự nhận mình gần gũi với dân, ghét tiêu cực, tham nhũng, nhưng ông ta lại có hẳn một cơ ngơi đáng nể. Cả dòng họ nhà ông ta đều được hưởng những miếng đất đẹp, những công việc ổn định lương cao. Con gái ông Phúc cặp kè với các đại gia và kết hôn với một anh chồng giàu có. Cậu con trai tí tuổi nhưng đó có tình sử đáng nể, ăn chơi trác táng. Cả hai đều học kém nên ông khôn khéo mà gửi con mình ra học nước ngoài trong im lặng. Trong khi những du học sinh khi sang nước ngoài phải sống trong cơ cực, thì chúng lại được hưởng cuộc sống xa hoa sung sướng. Cô chị suốt ngày rủ bạn bè về tụ tập ăn uống, cậu em chỉ lo chơi game và cưa gái.

Một năm ông Phúc cho phép con về VN bao nhiêu lần tùy ý, đi đi về về như đi chợ. Tháng 6 hàng năm hai cục cưng của ông ta về VN để tận hưởng kì nghỉ hè sa đọa. Con gái ông Phúc học tại ĐH Portsmouth của Anh, con trai thì theo Furllerton ở California.
Cậu ấm Nguyễn Xuân Hiếu (thứ 2 từ trái qua) trong thời gian “du học” tại Mỹ
Trong lý lịch ông Nguyễn Xuân Phúc khai rằng nhà ông ta ở 58 Nguyễn Thị Minh Khai, Đà Nẵng. Nhưng ít ai biết là cái căn nhà nhỏ kia ông ta đã cho thuê với giá cắt cổ, còn cơ ngơi của ông Phúc ở ĐN tọa lạc tại số 49 Phan Kế Bính – cách chọn nhà góc khuất cũng đã thể hiện phần nào con người thâm độc ít thể hiện của ông ta. Chưa kể ông Phúc còn sở hữu vô số biệt thự và đất đẹp chiếm được của dân Quảng Nam khi còn dưới thời ông ta. 636 South Halliday Street, Anaheim là nơi ở của con trai ông ta. Mọi người hãy xem và tìm hiểu về đời sống xa hoa thác loạn, tiêu tiền như rác của gia đình ông Nguyễn Xuân Phúc, đừng để bị vẻ ngoài đánh lừa!

(Nguyễn Hiếu)

Một kẻ cơ hội phản chủ.
Đó là biệt tài của Nguyễn Xuân Phúc. Trong đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 11 có hơn 65 đoàn đại biểu thì Nguyễn Xuân Phúc với chức danh Bộ trưởng Chủ nhiệm VPCP đã mời cơm gần 60 đoàn. Anh gặp riêng các trưởng đoàn, các Uỷ viên TW để vận động trước nhất gom phiếu cho mình và gạt Nguyễn Bá Thanh (Bí thư Đà Nẵng), gạt Vũ Ngọc Hoàng (Nguyên Bí thư Quảng Nam- Phó ban Tuyên giáo) để 2 vị này không lọt vào Bộ chính trị- bởi vì miền Trung khó lòng có 2 Uỷ viên Bộ chính trị, anh tung đủ chiêu nào là Nguyễn Bá Thanh độc đoán chuyên quyền, nào là Vũ Ngọc Hoàng yếu đuối, bệnh tật…và đúng như tính toán, Nguyễn Xuân Phúc đã vào Bộ chính trị. Người Quảng Nam Đà Nẵng nói rằng “nước chảy ngược” là như thế.
Mặt khác Nguyễn Xuân Phúc ngầm kết nối với Nguyễn Văn Chi (dân Đà Nẵng) Chủ nhiệm Uỷ ban kiểm tra để cung cấp thông tin về vụ Vinashin. Khi đó Chi hứa sẽ đưa Phúc vào Bộ chính trị. Đương nhiên Phúc lọt vào mắt xanh Trương Tấn Sang vì Trương Tấn Sang đang dùng Vinashin để đánh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nguyễn Xuân Phúc là như vậy, thượng đội hạ đạp, phản thầy bất kỳ lúc nào, miễn là gió đổi chiều là theo chiều gió để được cho mình.
Nguyễn Xuân Phúc cặp kè với 1 nữ giám đốc Công ty tư vấn xinh đẹp ở Bà Rịa-Vũng Tàu, 2 người hết khách sạn này đến khách sạn khác kể cả ở Phú Quốc và TP. Hồ Chí Minh, Phúc luôn mạnh tay can thiệp cho mỹ nữ trúng dự án. Nguyễn Xuân Phúc còn có đệ tử là Hồ Minh Hoàng giám đốc Công ty Hải Thạch ở xứ Tuy Hoà Phú Yên. Hồ M. Hoàng là anh của Hồ Minh Hậu, anh em Hoàng Hậu đoạt của mấy ngân hàng trên 400 tỉ rồi cho Hậu chuồng đi trốn ở nước ngoài nhận lệnh truy nã đặc biệt, Hoàng ở lại phủi tay, Công ty Hoàng như cái lỗ mũi, tiền không có trả lương nhân viên nhưng được Nguyễn Xuân Phúc đỡ đầu trao cho dự án hầm đèo Cả cả tỉ USD, và cho y làm Tổng giám đốc, Công ty cổ phần nhưng được Phúc can thiệp nên ôtô được đăng ký xe bản xanh 80B để vào Nam ra Bắc. Về việc ăn bẩn của Nguyễn Xuân Phúc thì hết đường nói. Công ty nào cũng hứa, được thì đớp, mà không được thì lặn, đó là sách của Nguyễn Xuân Phúc.
Năng lực Nguyễn Xuân Phúc đúng là anh quan tỉnh lẻ, ra trước quốc hội trả lời chất vấn à à, ê ê loanh quanh không có ý nào có cở Phó Thủ tướng vậy mà cũng được Trương Tấn Sang khen là lưu loát, được cả Chủ tịch Quốc hội khen là đầy đủ (?). Phúc đã từng phản Thủ tướng và sẽ sẵn sàng làm phản như thế.
Một con người đầy cơ hội và gian manh,phản chủ như vậy có nên dùng không?
Trần Lê
Có thật ở Việt Nam đang có một phong trào dân chủ không?

Dám khẳng định một câu chắc chắn 100% là không! Mà đây chỉ là một “phong trào tư lợi và háo danh” của các nhóm lợi ích theo ý đồ của Tư Sang, bởi ý chính sau:

Tư Sang cùng lúc bắt tay với 01 nhóm miền Bắc, 02 nhóm miền Nam để phục vụ mưu đồ của mình:

- Miền Bắc là nhóm “Sĩ phu Bắc hà” háo danh xung quanh Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Tương Lai IDS, … Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn Bauxite,… Basàm Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Viết Đào, Nguyễn Xuân Diện, Huỳnh Ngọc Chênh…

Một số thành viên tập đoàn lừa đảo trơ trẽn rẻ tiền mang tên “nhóm 72”
- Miền Nam bắt đầu là nhóm Nguyễn Hữu Hiền, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức thậm chí với cả Nguyễn Sĩ Bình (Đảng DCVN) nhưng âm mưu bị vỡ lở từ trong trứng trước đại hội XI, sau đó Tư Sang tiếp tục đưa Lê Thăng Long ra phát động Phong Trào Con Đường Việt Nam.!

- Chị em cảm tử nhà họ Đặng: Đặng Thị Hoàng Yến, Đặng Thành Tâm và Đặng Hoàng Phượng.
Nhân dân, những người yêu Nhân Quyền, tranh đấu cho Nhân Quyền chân chính, tranh đấu cho Dân Chủ đích thực, cả các tổ chức Nhân Quyền như Human Right Watch, RSF…  đã bị 2 nhóm này lừa một cách ngoạn mục bởi đầu mối bịp bợm chính là Tư Sang!

Các nhóm miền Nam

- Chị em cảm tử nhà họ Đặng

Chuyện quan hệ giữa chị em nhà họ Đặng và Trương Tấn Sang thì nhân dân đã qua rõ qua hàng loạt các thông tin xác thực, chúng tôi vắn tắt một số thông tin: Năm 1998, Tâm-Yến là chủ mưu chính trong vụ án chiếm đoạt bí mật nhà nước xảy ra tại ngân hàng An Bình với các bằng chứng xác thực nhưng sau khi leo lên Trưởng ban kinh tế TW, Tư Sang đã can thiệp thô bạo để chị em nhà này được miễn truy tố hình sự, thậm chí Yến còn được Tư Sang chỉ đạo tay chân cấp “hộ chiếu công vụ” để Yến tự do xuất cảnh sang Mỹ làm việc với quan thầy. Trong thời gian Yến tỵ nạn, Tâm ở nhà đã tung hết tiền bạc để o bế, chạy các cửa để Tư Sang trèo lên chức Thường trực Ban Bí thư (2006). Khi đi Yến xác xơ, không một xu dính túi, 5 năm sau (2007), Yến được Mỹ gửi gấm lại cho Tư Sang với hàng trăm triệu USD trong tay. Tư Sang vừa bồ bịch với Yến vừa có tiền vừa có tình, trong mối quan hệ bất chính này, Tư Sang đã tạo mọi điều kiện để Tâm-Yến xây dựng đế chế Tân Tạo bằng các dự án bất động sản khổng lồ tại quê nhà Long An. 
Đặng Thị Hoàng Yến - Trương Tấn Sang
Không những thế, để tạo vây cánh vững chắc cho mình, Tư Sang đã nâng đỡ để Tâm-Yến leo vào Quốc hội, chính thức bắt đầu cuộc cờ chính trị cho phe nhóm Phiêu-Sang-Yến-Tâm. Âm mưu này quá lộ liễu, kết quả là Yến bị mấy ông già Cựu chiến binh, Người cao tuổi “đá bay” khỏi Quốc hội (2011). Nhận thấy đây là thời điểm cần đánh trận cuối cùng, Tư Sang đã quyết định chỉ đạo cho Yến làm “quân cảm tử”: Quay về Mỹ lập Quan làm báo (5/2012) với sự tư vấn của thầy dùi Trần Đình Triển bằng chiến thuật “nội công ngoại kích” để hạ gục bằng được đối thủ là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong Hội nghị Trung ương 6 bằng mọi giá, nhưng âm mưu này cũng bị bại lộ, Yến đang phải trốn chui nhủi ở Mỹ không dám về nước, Tâm thì trở nên “lành như cục đất”, nửa điên nửa tỉnh không dám hó hé gì ở Quốc hội. Hiện nay, Quan làm báo và Tư Sang đang rất lúng túng trước Hội nghị TW7?!
Đặng Thành Tâm trở nên nửa điên nửa tỉnh, không dám hó hé gì ở QH
Nhóm Nguyễn Hữu Hiền – Trần Huỳnh Duy Thức – Lê Công Định

Tư Sang đã thông qua anh em bạn rể là Nguyễn Hữu Hiền (Nguyên Trung tâm Công nghệ phần mềm TP HCM - SSP tại 123 Trương Định, TP HCM), Hiền còn được Trương Tấn Sang viết thư tay giới thiệu làm Cục trưởng tại Bộ Bưu chính Viễn thông, thư này vẫn còn được lưu trữ tại Bộ TTTT. 
Nguyễn Hữu Hiền - anh em bạn rể của Trương Tấn Sang
Một điều ít người biết Nguyễn Hữu Hiền là một bậc thầy về tâm linh, bùa chú, các việc làm lớn, ngày giờ xuất hành, đặt phong thuỷ nhà ở, nơi làm việc của Tư Sang đều do Hiền lo.  Khi Tư Sang đặt vấn đề, Nguyễn Hữu Hiền đã nghĩ ngay đến Trần Huỳnh Duy Thức (Tổng giám đốc Công ty Cổ phần internet Một Kết Nối, thành viên của SSP), sau khi mồi chài cho Thức các thông tin về tâm linh, thậm chí cho Thức thấy rồng bay ngũ sắc, bài thơ “Chấn lạc hồng” cũng do Hiền thiết kế theo phong cách tâm linh để Thức chắc mẫm mình là minh tinh, thủ tướng tương lai chứ không phải ai khác.
Bài thơ phong thủy Hiền sử dụng làm mồi nhử Trần Huỳnh Duy Thức
Rơi vào bẫy của Hiền, Trần Huỳnh Duy Thức đã bắt tay với Lê Công Định, Nguyễn Sỹ Bình, Nguyễn Tiến Trung để lập blog “Change we need”, tung các tư liệu được Tư Sang chỉ đạo cho Hiền chế biến để bôi đen Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhằm triệt hạ Thủ tướng trong Đại hội 11. Lê Công Định, Nguyễn Sĩ Bình, Nguyễn Tiến Trung thì mơ mơ màng màng vội vàng thành lập “Đảng lao động”, “Đảng xã hội” với thành phần nội các để chuẩn bị cho hậu Đại hội 11 dự kiến tổ chức vào 2010 khi Tư Sang trở thành “Boris Yeltsin của Việt Nam” theo lời hứa hẹn của Nguyễn Hữu Hiền. 
Trần Huỳnh Duy Thức
 Tuy nhiên, một điều Tư Sang không ngờ Trần Huỳnh Duy Thức lại bắt tay với Nguyễn Sĩ Bình, chính là 1 tình báo an ninh của Tổng cục 5, Bộ Công an. Mọi động tĩnh của nhóm này đều được Bình thông tri cho phía Công an, cuộc cờ đổ bể nhanh chóng, lần lượt Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long… bị bắt, nhanh chóng nhận tội và xin khoan hồng. Biên bản nhận tội của Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung có đề cập trực tiếp đến sự chỉ đạo của Nguyễn Hữu Hiền và Trương Tấn Sang. Việc này Tư Sang theo sát các chân rết của mình trong Bộ Công an (Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều, Nguyễn Thanh Bình PGD CA TP HCM) nên chỉ đạo Hiền nhanh chóng phi tang các chứng cứ liên quan, đổ tất cả tội lỗi lên đầu Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Công Định, Tư Sang cũng tạo áp lực trong vụ này nên Hiền được miễn truy tố hình sự mà chỉ bị cho về vườn. Tuy nhiên, trong cuộc họp Bộ Chính trị về vụ án này, Tư Sang cũng phải “nhận khuyết điểm là đã thiếu cảnh giác, bị thế lực thù địch lợi dụng”!?.
Con bài Lê Thăng Long và Con đường Việt Nam của Tư Sang trở nên vô dụng!
Tháng 6/2012, Tư Sang đã can thiệp để Lê Thăng Long ra tù sớm và chỉ đạo Long thành lập “Phong trào con đường Việt Nam” để phục vụ Hội nghị trung ương 6  nhằm phế truất Nguyễn Tấn Dũng, nhưng một lần nữa, âm mưu này lại bất thành. Tháng 2/2013, Lê Công Định tiếp tục được Tư Sang tạo áp lực để ra tù sớm với âm mưu phục vụ Hội nghị TW7 sắp đến nhưng Định chưa dám có hoạt động gì vì đang bị quản chế chặt chẽ. 

 Nhóm “Sĩ phu Bắc hà”

Tháng 7/ 2009, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành Quyết định 97 nhằm hạn chế các tổ chức khoa học công nghệ tự do, lúc đó viện IDS vẫn còn khả năng hoạt động, nhưng vì sao họ lại tuyên bố giải tán IDS và rút lui vào hoạt động bí mật??? 
Nguyễn Quang A
Tháng 9/2009, Nguyễn Quang A và Chu Hảo tuyên bố giải tán viện IDS đề về đầu quân, làm quân sư trí thức cửa sau cho Tư Sang (tài liệu của các đảng viên lão thành cách mạng đã biết rõ việc hợp tác này của viện IDS), Trương Tấn Sang luôn tiếp họ tại nhà và chiêu dụ họ để tập họp những “trí thức gai góc”, loại trí thức bất mãn, dùng cả công luận và công cụ của đảng để tấn công Nguyễn Tấn Dũng, nhằm tranh chiếc ghế Tổng Bí Thư cho Trương Tấn Sang. Một thành viên IDS khoe rằng: “anh Tư Sang nói mọi việc không có gì quan trọng, các anh (IDS) cứ hoạt động”. Trương Tấn Sang còn đến tận nhà thăm Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và nhiều vị lão thành chỉ vì muốn vuốt ve lấy thêm “uy tín” và sự ủng hộ cho kế hoạch của mình, tuy nhiên âm mưu làm Tổng bí thư tại Đại hội 11 bất thành, khi đó chưa thành lập nhóm 72.! 

Chu Hảo
Bước qua hội nghị trung ương 6, nhóm này tăng cường lực lượng công khai thành lập cái gọi là nhóm 72 nhân sĩ – trí thức (chủ mưu là Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Tương Lai, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Xuân Diện,…), nhưng lại cố giữ bí mật trước công luận là không đứng về phe Trương Tấn Sang để triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng, lợi dụng sự “khù khờ” của nhân dân để ra sức bịp bợm, khoác lác trên RFI, RFA, BBC là “trí thức phát động phong trào dân chủ”, là nhóm cộng sản trung thực đấu tranh trước cộng sản xấu, đấu tranh vì Dân Chủ và Tự Do.
Nguyễn Hữu Vinh
Trong suốt từ năm 2009 đến nay, IDS cũ và nhóm 72 hiện nay đã liên tục móc nối với các báo đài như RFA, RFI, BBC để tạo dư luận triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng. Có thể thấy Trương Tấn Sang đã rất thành công trong việc âm thầm sử dụng RFI, RFA, BBC và các báo hải ngoại như là một hệ thống loa tuyên vận cho Trương Tấn Sang hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng, thông qua các thông tin tài chính kinh tế và “tranh đấu Dân Chủ”.

Thông qua hoạt động hổ trợ cho tư Sang tấn công phe Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, vô tình Nguyễn Hữu Vinh chủ nhân Anhbasam được tổ chức HRW động lòng trắc ẩn trao cho cái giải thưởng Hellman-Hammett Grants, rồi sau đó nhóm này đã vận động sân sau để Huỳnh Ngọc Chênh được tổ chức ký giả không biên giới RSF trao thêm giải thưởng Netizen nhằm tạo thêm “thanh thế” cho nhóm 72.

Trương Tấn Sang có bề dày lịch sử hợp tác với Hán tặc Trung Quốc, thế mà nhóm 72 này lại vạch ra kế hoạch “Yêu Nước biểu tình chống Trung Quốc”, tạo điều kiện để phe Nguyễn Tấn Dũng bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến, gây thêm sự bất bình trong nhân dân để dễ bề triệt hạ. Tư Sang đã giải thích điều này khi gặp Tập Cận Bình ngày 21/12/2011, Tập Cận Bình cũng hứa hẹn tạo áp lực để Đảng cộng sản đưa Tư Sang lên nắm chức Tổng bí thư tại Hội nghị trung ương 6 nhưng rồi thất hứa vì bận rộn với việc ổn định vững chắc ghế Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư của mình.

Có thể thấy Tư Sang đang tận dụng mọi “nguồn lực” cho “trận chiến cuối cùng” này, được ăn cả, ngã về không. Hội nghị trung ương 7 sắp tới là cơ hội cuối cùng mà Tư Sang có thể hạ bệ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng.

Nguồn: Lam Việt

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Quả thật dư luận không hiểu nổi mục đích của những lời ghi sổ tang chị Võ Thị Thắng của Chủ tịch nước là gì. Dù mục đích gì mà ông có được, thì cái mất của ông nhiều hơn, nhất là ông đã đánh mất uy tín của cá nhân, ông là kẻ hèn trong những thằng hèn nhất, ở một cương vị lớn như thế mà phải nói "sau lưng" ở một sổ tang gia đình, không dám lên tiếng với Bộ Chính trị mà ông tham gia để vạch mặt "kẻ hiểm ác, giấu mặt". 

Chị Võ Thị Thắng ra đi đã để lại trong lòng mọi người niềm thương tiếc vô hạn, sự khâm phục và lòng biết ơn người nữ anh hùng kiên cường bất khuất trước quân thù, nụ cười của chị là nụ cười của dân tộc, của chiến thắng. Thương tiếc chị Võ Thị Thắng tôi tìm đọc những dòng chữ của mọi người ghi trong sổ tang. Nếu chị biết (tin rằng chị biết) được những lời chia ly của mọi người hẳn chị sẽ rất ấm lòng. Tuy nhiên tôi rất phân vân và có thể nói sửng sốt khi đọc lời ghi sổ tang của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Với cương của ông đang giữ phải nói là rất trọng trách của Nhà nước và của Đảng Cộng sản Việt Nam vì ông còn là ủy viên Bộ Chính trị và trước đó ông đã từng giữ chức Thường trực Ban Bí thư TW Đảng thì việc ghi sổ tang đối với một ủy viên TW nhất là đối với chị Võ Thị Thắng thì ông phải cân nhắc dữ lắm, có thể nói từng câu từng chữ một. Tôi suy nghĩ nhất đoạn ông viết "Thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân nhưng Võ Thị Thắng vẫn lại hiêng ngang ngẩng cao đầu: ”Sống vĩ đại, chết vinh quang”" vì nhận thấy nó chứa ẩn ý sâu xa hình như ông Sang ám chỉ tới một tổ chức hoặc một cá nhân nào đó đã đối xử ác hiểm với chị Thắng.

Chủ tịch nước và phu nhân viết sổ tang
Sự thực, nếu không đọc lời ghi tang của Chủ tịch nước thì không thể biết được cái gì đã xảy ra với chị Võ Thị Thắng và vì sao đến lúc này Chủ tịch nước mới hé lộ ra những uẩn khúc cay đắng của chị gặp phải mà không phải là tổ chức Đảng. Từ đó, dẫn tới những người cùng chung thắc mắc tìm đến nhau và cùng nhau thu thập thông tin xung quanh sự việc này. Có ai đó đã hé mở về lời ghi tang của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trên Internet là chị Võ Thị Thắng đã bị một nhóm người có quyền lực định bắt chị gọi là vụ án T4 nhưng đã được lực lượng an ninh chặn lại. Nhờ vào thông tin này chúng tôi đã lần mò ra những manh mối, những người biết vụ này là những người trước đây đã giúp việc cho ông Trần Đình Hoan, Phan Diễn, Lê Minh Hương, Vũ Quốc Hùng. Họ nói vụ án này do bên an ninh làm gọi là T4, nay còn lưu ở Văn phòng TW. Nói đến vụ T4 thì ai cũng nghe nói đến, câu chuyện rất dài và những người biết thông tin này cũng không nắm được cụ thể quá trình vụ án mà chỉ nhớ một số tình tiết trong báo cáo kết luận vụ T4 của Bộ Chính trị năm 2004 như sau:

Chị Võ Thị Thắng bị một nhóm người là Đỗ Ngọc Chấp (Cục trưởng), Nguyễn Quang Vinh cán bộ Cục II và một số cán bộ Tổng cục II Bộ Quốc phòng theo dõi và phát hiện chị Võ Thị Thắng có liên hệ với CIA. Nhóm này có quan hệ mật thiết với ông Nguyễn Thái Nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ cùng vợ là Lê Thị Hiền công tác ở Tổng cục Du lịch cùng cơ quan với chị Võ Thị Thắng cung cấp cho nhóm Đỗ Ngọc Chấp nhiều thông tin quan hệ nghi vấn với CIA của chị Võ Thị Thắng. Nhóm Đỗ Ngọc Chấp cũng thu thập qua màng lưới ở Mỹ và tài liệu Mỹ ngụy để lại những thông tin về ông Trương Tấn Sang đã đầu hàng khi bị bắt và được CIA sử dụng cùng với đơn tố cáo của bà Nguyễn Thị Thu Hồng là 1 doanh nghiệp ở thành phố Hồ Chí Minh về việc đòi cưỡng dâm bà không thành nên ông Sang lập mưu bắt bỏ tù bà Hồng khi ông Trương Tấn Sang làm Chủ tịch UBND thành phố. Những thông tin trên đây đã báo cáo đến Tổng cục II quân đội và ông Vũ Chính đã soạn tin báo cáo gửi một số ông lãnh đạo chủ chốt Bộ Chính trị lúc đó gọi là Tin Tổng cục II lấy nguồn từ T4 (theo Tổng cục II Bộ Quốc phòng thì T4 là đầu mối điệp viên đang hoạt động ở Mỹ).

Không chỉ dừng lại ở báo cáo nguồn tin chị Thắng quan hệ với CIA, nhóm Đỗ Ngọc Chấp đã lập kế hoạch bắt bí mật chị Thắng để điều tra. Kế hoạch này được bà Lê Thị Hiền vợ ông Nguyễn Thái Nguyên cũng biết và đã fax cho ông Thái Nguyên đang công tác ở nước ngoài về kế hoạch bắt bí mật chị Võ Thị Thắng. Thông tin qua lại của vợ chồng ông Thái Nguyên bị Bộ Công an phát hiện được và đã lập án điều tra. Kết quả là Bộ Công an đã báo cáo Bộ Chính trị những thông tin nhóm Đỗ Ngọc Chấp, Nguyễn Quang Vinh Cục II, Tổng cục II quân đội báo cáo về chị Võ Thị Thắng làm việc cho CIA là giả tạo, xuất phát từ động cơ cá nhân của vợ chồng Thái Nguyên lợi dụng nhóm Đỗ Ngọc Chấp để thực hiện mưu đồ, điệp viên mang bí số T4 là không có thật, nhóm Chấp bịa ra để làm thành tích báo cáo cấp trên. Trên cơ sở báo cáo của Bộ Công an, Bộ Chính trị đã chỉ đạo bắt vợ chồng Nguyễn Thái Nguyên và nhóm Đỗ Ngọc Chấp để điều tra, vì vậy kế hoạch bắt bí mật chị Võ Thị Thắng chúng không thực hiện được. Chị Thắng được minh oan (các nguồn tin cho biết thực ra tin chị Võ Thị Thắng là CIA và bọn Chấp, Vinh định bắt chị cũng không mấy người biết). Được biết vụ án này kết thúc năm 2004, Nguyễn Thái Nguyên va bọn Chấp, Vinh... đã bị ngồi tù nhiều năm.

Lời ghi sổ tang của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Trở lại lời ghi sổ tang về chị Võ Thị Thắng của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang "... kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân", có phải chủ tịch muốn ám chỉ nhóm Đỗ Ngọc Chấp, Thái Nguyên không? Cứ theo thông tin thu thập được trên đây thì bọn Đỗ Ngọc Chấp tình báo quân đội là loại người hiểm ác, vì nó bịa đặt, nói không thành có, nó bịa đặt tội phản quốc với 1 ủy viên TW Đảng thì nó là loại tội ác tày trời chứ không dừng lại ở hiểm ác. Việc bỏ tù chúng là thích đáng, mong rằng Tổng cục tình báo quân đội phải chấn chỉnh để không bao giờ trong quân đội ta lại có loại người như bọn Chấp, Vinh.

Tuy nhiên dư luận chung vẫn không thỏa mãn về kết luận những đối tượng đã có mưu đồ hại chị Võ Thị Thắng, đó mới là "hiểm ác", còn loại "giấu mặt đối xử bất nhân" Chủ tịch nước muốn ám chỉ là ai? hẳn không phải là bọn Đỗ Ngọc Chấp. Trong đời sống chính trị của nước ta, việc đánh giá cán bộ, sắp xếp cán bộ, kỷ luật cán bộ phải là Ban Bí thư, Bộ Chính trị. Chị Võ Thị Thắng là ủy viên TW thì không thể chỉ Ban tổ chức TW hoặc một cá nhân nào quyết định được mà phải tuân theo nguyên tắc đó. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang là ủy viên Bộ Chính trị nhiều khóa, không thể không tham gia việc sắp xếp bổ nhiệm cán bộ, và không thể không tham gia việc sắp xếp chị Võ Thị Thắng trong bộ máy lãnh đạo của Nhà nước. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang quá hiểu điều này và nếu có gì oan ức với chị Thắng thì tại sao Chủ tịch lại không có ý kiến ngay khi họp Bộ Chính trị bố trí công tác cho chị Võ Thị Thắng, để đến bây giờ Chủ tịch mới ghi ra những từ khiến mọi người sửng sốt, rõ ràng là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vẫn đang nhằm vào ai đó, phải là người có chức có quyền trong bộ máy của Đảng và Nhà nước, đang kìm hãm sự phát triển của Chủ tịch nước? Có thể là nguồn tin bọn Đỗ Ngọc Chấp và tình báo quân đội báo cáo Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có nghi vấn làm việc cho tình báo Mỹ khi bị bắt đến nay vẫn chưa được Bộ Chính trị kết luận chăng? Điều này thật vô lý vì đồng chí Trương Tấn Sang vào ủy viên Bộ Chính trị từ khi làm Bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh, mặc dù bị kỷ luật cảnh cáo về Đảng nhưng vẫn liên tục là ủy viên Bộ Chính trị. Đến nay là người đứng đầu Nhà nước, còn ai to hơn bằng, vậy thì có gì mà phải lặt vặt trách móc thế?

Quả thật dư luận không hiểu nổi mục đích của những lời ghi sổ tang chị Võ Thị Thắng của Chủ tịch nước là gì. Dù mục đích gì mà ông có được, thì cái mất của ông nhiều hơn, nhất là ông đã đánh mất uy tín của cá nhân, ông là kẻ hèn trong những thằng hèn nhất, ở một cương vị lớn như thế mà phải nói "sau lưng" ở một sổ tang gia đình, không dám lên tiếng với Bộ Chính trị mà ông tham gia để vạch mặt "kẻ hiểm ác, giấu mặt". Những điều ông ghi sổ tang có lẽ chi có một mình chị Võ Thị Thắng và anh Thuận chồng của chị là vừa lòng (chưa chắc chị Thắng đã đồng ý với nhận xét này). Còn đối với mọi người dân, với sự kiện này và những điều ông đã phát biểu trước đồng bào đều không đáng tin cậy. Ông chỉ là người nêu ra cho mọi người choảng nhau, ông là kẻ thọc gậy bánh xe không hơn không kém, hình như ông sinh ra là để ly gián nội bộ. Chưa hết, lời ông ghi sổ tang còn làm tổn hại đến lợi ích và uy tín của Bộ Chính trị, nó phản ảnh các ông đối xử với nhau theo kiểu bằng mặt không bằng lòng, chứa nhiều uẩn khúc. Vậy ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và các đồng chí của ông có còn đáng để mọi người ủng hộ hay không khi trong nội bộ các ông "thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt, đối xử bất nhân" nguy hiểm quá!!!

Cán bộ lão thành (Nguyên Ban TCTW)
Ngài chủ tịch kính mến! 

Mặc dù đã được nghe lời cảnh báo "đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm" lại kèm vài chục năm trải nghiệm nhưng éo le thay tôi vẫn rất thích các câu nói của ngài. Thổ lộ đó cũng là lời giới thiệu để ngài thấy cái lý do "thấy người sang bắt quàng làm họ" của tôi cũng chẳng đến nỗi nào. Quả thật ngài nói hay và khéo như "mật rót tai". Nhưng quan trọng hơn là đúng lúc, đúng chỗ tựa như trận mưa rào cho cánh đồng hạn, tấm chiếu manh cho kẻ đang buồn ngủ,...

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Chẳng hạn khi tham nhũng tràn lan, phổ biến, trầm trọng từ mức "ăn của dân không chừa một thứ gì" tới Vinashin gây thất thoát 86 nghìn tỉ VND tương đương 86 tấn vàng (gấp hơn 5 lần số vàng mà chính quyền cộng sản vu cho ông Thiệu ăn cắp hồi 1975) khiến dân tình bức xúc vô cùng; Đúng lúc ấy thì ngài ví von, lên giọng cảnh báo "Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này". 

Biết người chống tham nhũng sợ bị trù úm, trả thù, ngài trấn an, khuyến khích "Chúng tôi hiểu tình hình trù úm người tố cáo là rất ghê gớm. Nhưng vì sợ bị trù úm mà chúng ta không tố cáo thì đất nước này sẽ thế nào? Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này”. 

Vào lúc báo chí phanh phui những biệt thự hoành tráng, đắt tiền của hàng loạt các quan chức cao cấp thì ngài ý nhị so sánh chúng với tài sản của mình qua dòng tâm sự “Khi thấy mình nhu nhược, thì tôi sẽ làm đơn xin nghỉ, thậm chí về quê, trả lại nhà cho đảng, nhà tôi nhỏ thôi, chỉ 51 mét vuông, khi về hưu tôi sẽ không lấy một mét đất nào”

Năm 2012 nhân kỷ niệm ngày Quốc khánh ngài đã dạy cho thế hệ trẻ những bài học nhớ đời "Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc". 

Cứ như vậy tùy từng thời gian, địa điểm, đối tượng các câu nói của ngài khi hùng hồn đanh thép, khi như mật ngọt, lúc lại thủ thỉ thật thà khiến tôi cùng khối kẻ nữa trở thành "fan của chúng" lúc nào không hay. Và mặc dư luận cho rằng các câu nói đó là để PR bản thân nhằm ghế cho đại hội tới, mặc các lời đồn thổi thế này thế nọ về ngài tôi vẫn "kiên định" và không ngừng hâm mộ chúng. "Bộ sưu tập các câu nói hay của ngài" của tôi theo thời gian cứ mỗi ngày một dày lên. 

Mùa thu năm nay nhân kỷ niệm 69 năm ngày quốc khánh, 45 năm di chúc Hồ Chủ Tịch ngài lại tiếp tục có bài viết cho tạp chí cộng sản nhan đề "Vì nền độc lập tự do của đất nước, vì sự toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc, xứng đáng với sự tin cậy ủy thác của nhân dân". Tôi đã đọc toàn bài viết và thấy đáng chú ý hơn cả là hai câu "Chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất. Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta". Hai câu trên có thể ghép thành một câu. Na ná câu của Hồ Nguyên Trừng trả lời vua Hồ Quý Ly trong hội nghị bàn kế chống quân Minh "Thần không ngại đánh, chỉ sợ lòng dân không theo mà thôi" với ý nghĩa đề cao sức mạnh của lòng dân. Và nó lại được ngài đưa ra đúng vào thời điểm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa nghiêm trọng. 

Ngay lập tức đã xuất hiện nhiều bài bình luận với các tiêu đề "chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào đảng", "nỗi sợ của chủ tịch Sang là có căn cứ", "nỗi sợ muộn màng của ông Trương Tấn Sang",... Đang định đưa nó vào "bộ sưu tập" chợt thấy có điều muốn trao đổi để làm rõ thêm về một số từ ngài dùng và ý nghĩa của câu nói. 

Vì ngài thay mặt đảng, nhà nước nói với nhân dân hai câu trên nên từ "chúng ta" trong đó đóng vai trò chủ ngữ chỉ có hai khả năng: hoặc chỉ "đảng và nhân dân", hoặc chỉ đảng. Khả năng đầu tiên "chúng ta" chỉ "đảng và dân". Nghĩa là ngoài đảng ra, ngài cho rằng: dân chúng tôi cũng sợ "chúng tôi không tin vào đảng". Thưa ngài! Khi đã không tin thì chúng tôi chỉ thấy chán ghét muốn thay và nếu sợ chỉ là sợ không muốn gần như "sợ hủi", hay sợ sự trơ lỳ, giả dối, tàn bạo của các ngài mà thôi. Kiểu "cho rằng" này rất giống với kiểu cho rằng "nhân dân Việt Nam không chấp nhận đa nguyên đa đảng" mà các ngài thường dùng. Với khả năng thứ hai lẽ ra phải dùng từ "chúng tôi" nhưng ngài lại dùng từ "chúng ta" nghĩa là ngài muốn dân chúng tôi phải chịu chung nỗi sợ với các ngài. Vẫn là kiểu nói thay, áp đặt như khả năng đầu tiên. Như vậy việc dùng từ "chúng ta" trong hai câu trên của ngài là không ổn. Hai câu nói trên phải là: "Đảng không sợ bất cứ một thế lực nào dù là hung bạo nhất. Đảng chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta". Có thể là trong thâm tâm ngài cũng muốn nói như thế nhưng vì bản tính khéo léo cộng với thói quen thích nói thay nên ngài buộc phải nói như thế. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì chủ ngữ của hai câu trên cũng không thể thiếu "đảng". 

Đồng ý với ngài là đảng có sợ "dân không tin" thật. Vì bao năm qua các ngài đã cố tình bưng bít sự thật, cấm đoán tự do ngôn luận với mục đích là giữ "uy tín" cho đảng, giữ niềm tin của nhân dân với chế độ. Nhưng là "nỗi sợ nhất" thì chưa chắc. Một thực tế không thể phủ nhận hiện nay là lòng tin của dân vào đảng, chế độ đã giảm sút nghiêm trọng. Nguyên nhân như chính các báo "lề đảng" chỉ ra là "quản lý yếu kém", để "tham nhũng tràn lan", "chống tham nhũng không hiệu quả", "cán bộ, đảng viên công chức, quan chức của đảng không gương mẫu, hy sinh vì dân, mà lại làm hại cho dân",... 

Theo tôi còn có một nguyên nhân quan trọng nữa là đảng không tin dân. 

Vì không tin dân nên đảng khư khư giữ lại điều 4 trong hiến pháp. 

Vì không tin dân nên đảng bắt quân đội trước tiên phải trung thành với đảng sau đó mới đến nhân dân. 

Vì không tin dân nên đảng kiểm soát hầu như mọi tổ chức xã hội. 

Vì không tin dân nên đảng hạn chế, cấm đoán các quyền tự do cơ bản của con người mà đảng đã cam kết thực thi trước cộng đồng quốc tế. 

Vì không tin dân nên đảng ngăn cấm mọi tiếng nói phản biện của các tầng lớp trí thức. 

Vì không tin dân nên đảng duy trì một đội ngũ công an khổng lồ và dạy họ chỉ biết còn đảng còn mình...

Các nguyên nhân trên đều là chủ quan mà tự đảng phải khắc phục. Nhưng thực trạng đất nước những năm qua cho thấy đảng của ngài dù sợ "dân không tin" nhưng vẫn chưa thiết tha gì tới việc "lấy lại". Lý do: ngại đụng chạm tới "nỗi sợ nhất". Nỗi sợ mất những đặc quyền đặc lợi dành cho các đảng viên từ cao tới thấp mà chỉ ở một chế độ độc tài độc đảng mới có. Thiết tha còn khó lấy lại huống chi là không thiết tha và hy vọng "lấy lại được niềm tin của dân với đảng" chỉ là viển vông. 

Không có niềm tin của dân thì lấy đâu chỗ dựa, không có chỗ dựa thì phải dựa vào ngoại bang để tồn tại. Một lý do thuyết phục để giải thích "triều đại cộng sản" của ngài là hèn hạ nhất với ngoại bang từ xưa tới nay. Ngài cũng chẳng cần phải lo bị quở trách dẫn tới "mất ghế" khi tuyên bố "không sợ bất kỳ ai" vì ông bạn "4 tốt chữ vàng" hung bạo biết tỏng đấy chỉ là lời phét lác với dân còn với họ đảng của ông trước sau vẫn một mực nhũn nhặn như con chi chi.

Hai câu của ngài có thể ghép thành một mệnh đề. Trong toán học gọi là mệnh đề nhân quả hay mệnh đề kéo theo. Nó gồm hai phần nguyên nhân hay giả thiết và kết quả hay kết luận. Nó chỉ sai trong trường hợp giả thiết đúng còn kết luận sai, nên nếu giả thiết sai thì dù kết luận thế nào nó vẫn đúng. Các mệnh đề kiểu này đã từng thấy trong các câu ca dao:

“Bao giờ trạch đẻ ngọn đa 
  sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình. 
  Bao giờ rau diếp làm đình 
  gỗ lim làm ghém thì mình lấy ta”. 

Hay câu “Ta chỉ uống nước biển thôi, các người hãy rẽ hết nước sông ra khỏi biển thì ta sẽ uống cạn nước biển” của người nô lệ thông minh Edop mách cho ông chủ là triết gia Xantuyt để nói với người bạn trong vở kịch “Con cáo và chùm nho”. Hai câu của ngài thuộc kiểu trên và hẳn ngài phải rõ hơn hết. Chúng có nhiệm vụ phét lác cho đảng, đánh bóng cho bản thân ngài, lừa mị nhân dân. Suy ra toàn bộ các câu trong “bộ sưu tập...” của tôi cũng vậy. Bởi thế cho nên tôi đã vứt nó vào thùng rác và “rút tên” khỏi “danh sách fan hâm mộ”. 

Chào tạm biệt ngài.

8/2014 

Trần Hoàng Lan

Nguồn: DLB
Gánh chèo của ông bầu xứ Nghệ Nguyễn Sinh Hùng họp nhau đào kép, trống kèn, rầm rộ diễn trò ở Thăng Long Hà Nội, một ngày hát nuốt hết của dân hơn một tỷ đồng. Thôi thì đủ chuyện hỉ nộ ái ố diễn ra ở rạp chèo mới xây rất hoành tráng. Rạp mới, nhưng gánh cũ, đào già, kép chai, soạn giả lú nên chỉ toàn tuồng xưa hát lại, hóa ra nhàm!

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng bỏ phiếu tín nhiệm sáng 15-11 - Ảnh: Việt Dũng

Nhưng phải nói, kỳ này xuất hiện nhiều hề, hát cương, người nghe chịu không nỗi.

Hề Phan Trung Lý, đề nghị dân đóng góp để trả nợ xấu. Eng ơi, eng thì các ông eng, giờ méc nợ thì biểu dân trả, đâu dễ eng như vậy!

Hề rau muống Đổ Văn Đương thì phán rằng: Quyền im lặng không phải là quyền của con người. Rõ khổ, Ông Đương nghe nói là Tiến Sĩ Luật chứ chẳng phải giỡn chơi đâu nhé. Thành ra đừng ai vội kết luận là ông ta không biết nội dung của quyền im lặng ra làm sao! Được trớn ông ta phán tiếp: Giới luật sư chỉ biện hộ vì tiền. Cha mẹ ơi! Hành nghề để kiếm tiền mà xấu à, mà đáng bị lên án à? Xin hỏi nhỏ ông một câu: Thế ông cũng như các đồng chí của ông phấn đấu vào đảng Cộng Sản vì cái gì? Quyền hành, Quyền lợi, Tham nhũng hay cả ba đều đúng?

Rồi ông thầy tu Thượng Tọa Thích Huyết Thanh (đúng ra là Thích Thanh Quyết) nài nỉ chính phủ phải xây dựng quân đội Việt Nam mạnh như quân đội Bắc Triều Tiên! Tu hành mà không nói chuyện về tôn giáo lại đi nói chuyện quân đội súng ống thì đã là một chuyện trái khoáy rồi. Khi ông được đảng Cộng Sản ưu ái đưa ngồi vào ghế đại biểu nhiều khóa liền, tức là họ đã dán mác cho ông là sư quốc doanh rồi đó nghe không sư! Ở đâu có quốc doanh là ở đó có phá hoại!

Và đây, ông Phùng Quang Thanh, vừa là anh hùng vừa là đại tướng vừa là Bộ trưởng Quốc phòng, đáng lẽ phải tỏ ra oai dũng của một võ tướng thì lại ủy mị “tâm tư” trên sân khấu chèo. Ông Thanh sợ không phong hàm tướng thì sẽ có nhiều người "tâm tư". Ôi tướng như ông, khi giặc vào tới nhà, điển hình như vụ giàn khoan HD 981, trong năm nay, không bám thắt lưng địch mà đánh mà lại bám thắt lưng địch mà van xin: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông nên đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng như sự việc ngày 01/05/2014, Trung quốc đã đơn phương hạ đặt giàn khoan nước sau Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, đã gây bức xúc cho nhân dân Việt Nam, gây lo ngại cho các quốc gia trong khu vực.” (Trích phát biểu của Phùng Quang Thanh tại hội nghị Shang-ri La).

Giặc đã vào nhà ăn cướp mà vẫn gọi giặc là bạn, vậy ông là tướng gì? Biết lực lượng của mình yếu hơn giặc mà không lo xin ngân sách để trang bị cho quân đội mạnh lên mà chỉ lo đi xin lon xin hàm để làm gì? Ông bảo rằng đi dự hội nghị quốc tế nhìn người ta mang sao này sao kia thấy sao mình yếu quá. Thật nực cười! Mới đây ông dẫn một đoàn gồm mười ba tướng lãnh, toàn đầu ngành, tư lệnh các quân binh chủng đi sang Tàu làm dân chúng thấy lo vô cùng. Tại sao? Đơn giản thôi, theo kinh nghiệm người dân chúng tôi thấy là những lãnh đạo Việt Nam khi đi các nước tư bản thì xin, ngược lại khi đi sang Tàu thì bán. Thành ra dân nghi vấn không biết kỳ đi Tàu vừa rồi các ông đã bán những gì? Việt Nam đã lạm phát đủ thứ giờ thì thấy rõ lạm phát cả tướng lãnh!

Cuối cùng thì màn đồng diễn của gánh chèo bầu Nghệ cũng đã diễn ra: Lấy phiếu tín nhiệm các chức danh do quốc hội phê duyệt. Lúc đầu thì tin cho biết báo chí không được đưa tin kết quả cuộc lấy phiếu tín nhiệm. Sau đó đính chính lại là do nhân viên văn phòng quốc hội hiểu sai nên đã truyền đạt không đúng. Nghĩa là báo chí vẫn đưa tin như thường lệ.

Kết quả đã có rồi, người cao người thấp. Nhưng có điều không ai bị không tín nhiệm. Bởi vì chỉ có ba nội dung trong phiếu bầu là:

- Tín nhiệm cao.
- Tín nhiệm.
- Tín nhiệm thấp.

Lấy phiếu tín nhiệm mà không có mục “Không tín nhiệm” vậy là không trung thực, không can đảm, không đàng hoàng rồi. Nhưng người dân mình vốn dễ dãi xề xòa, giải thích giùm cho quốc hội: Tín nhiệm thấp xem như là không tín nhiệm. Ô hay! Làm sao như vậy được? Giấy trắng mực đen rõ ràng ghi "Tín nhiệm thấp" thì làm sao xem như "Không tín nhiệm" được.

Tất nhiên trò lấy phiếu tín nhiệm như thế này chỉ là trò mị dân, lòe quốc tế. Nhưng đối với quốc hội với đảng Cộng Sản Việt Nam nó không phải là vô ích.

Một ngày nào đó có sự cố gì xảy ra, thì những người lãnh đạo Việt Nam lại to mồm nạt dân: "Quốc hội là dân, dân quyết sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai". Cân này chính ông bầu xứ Nghệ Nguyễn Sinh Hùng đã nói rồi đấy.

Hãy tín nhiệm chị, chị cho xem bướm
Anh có ngầu pín, tín nhiệm anh mau.
Không tín nhiệm thấp thì tín nhiệm cao
Đâu có lá nào là không tín nhiệm
Cá mè một lứa, cá đối bằng đầu
Nếu không là chuột thì cũng là sâu
Đập chuột vỡ bình, diệt sâu hư quả
Có qua có lại mới toại lòng nhau.

Gánh chèo của ông bầu xứ Nghệ Nguyễn Sinh Hùng, một ngày hát nuốt hết của dân hơn một tỷ đồng (tiền VN). Mấy mươi ngày là mấy mươi tỷ, tiền đóng thuế của người dân đốt theo mây khói. Của mất xót lòng nên viết vài giòng xã hơi!

Ngô Việt
Nguồn: DLB